Kẻ thứ ba bất đắc dĩ...
Tác giả Jenny, 08/06/2010 - 00:00 0 ý kiến
Lần đầu gặp anh, em đã có cảm giác anh thật quen thuộc. Anh đến bên em đúng lúc em đang cần một bến đỗ, một chiếc cọc vững chắc để bám vào, để tránh những cơn sóng gió đang ồ ạt đập vào em. Mọi thứ anh mang đến cho em thật ấm áp và tuyệt diệu!
Một đứa con gái 20 tuổi, cái tuổi còn đầy những mơ mộng về tình yêu, về cuộc sống... em đã chẳng chút nghi ngờ gì về anh và trái tim non nớt của em đã nhanh chóng thuộc về anh... cứ vô tư trao trọn tình yêu cho anh. Em vẫn đinh ninh rằng anh chưa có gia đình và chính anh cũng nói với em rằng, anh chưa có gia đình. Em đã đặt niềm tin ở anh nhưng rồi những biểu hiện lạ thường của anh đã khiến em nghi ngờ "hình như em không phải là người duy nhất bên anh".
Anh luôn tắt máy vào buổi đêm, luôn biến mất những ngày cuối tuần và luôn né tránh những câu hỏi của em về gia đình anh. Em hỏi "anh đã có vợ chưa?" rất nhiều lần nhưng anh luôn né tránh câu hỏi ấy... Tại sao vậy anh? Và đó là chuỗi những ngày dài mệt mỏi của em, em đã sống trong những nghi ngờ, hoang mang về anh. Em thật sự đã rất mệt mỏi bởi chính những dằn vặt, những suy nghĩ của mình.

Hình như em không phải là người duy nhất bên anh!
Và rồi một ngày... tất cả đã phơi bày, đúng như những suy nghĩa của em. Anh đã có gia đình, một người vợ và một cô con gái 10 tuổi. Em sụp đổ hoàn toàn! Tất cả những gì anh đã nói với em đều là giả dối... anh đã lừa dối em! Em đã từng nói với anh rằng "em không bao giờ cho phép mình xen vào gia đình người khác, không muốn gây đau khổ cho bất kì ai và cướp đi hạnh phúc ai". Vậy mà thời gian qua em đã làm tất cả những điều đó! Vì anh mà em đã trở thành một kẻ thứ ba bất đắc dĩ như thế đó...
Em căm ghét bản thân mình và căm ghét cả anh. Khi biết được tất cả những sự thật đó anh vẫn tiếp tục lừa dối em rằng vợ anh không ở bên cạnh, chị ấy đang đi công tác ở nước ngoài và 2 năm nữa mới về! Em đã tiếp tục tin anh và tự trách mình đã để cô bé 10 tuổi xa mẹ phải xa cả bố. Em giận mình vì trước đây, lúc nào cũng bắt anh phải ở bên em, những đêm muộn vẫn bắt anh đưa về... những khi ấy, con gái anh thì phải ở nhà với ông bà... nó cần anh hơn em vậy mà...!
Nhưng tất cả những điều đó đều là giả dối! Thực tế thì vợ anh không đi đâu hết và con gái anh cũng không phải ở cùng ông bà! Em thất vọng về anh nhiều lắm! Em không biết tại sao hết lần này đến lần khác anh cứ lừa dối em như thế! Những lý do anh đưa ra đều hợp lý và sau những lời giả dối ấy em vẫn cứ tin và yêu anh. Anh nói rằng không muốn mất em và không muốn em suy nghĩ nên mới giấu những chuyện này. Anh tâm sự với em về cuộc sống gia đình, về mọi thứ... Anh nói bây giờ anh không hạnh phúc với gia đình của mình! Một con bé ngốc như em cũng thừa hiểu những người đàn ông ra ngoài tìm một mối quan hệ mới đều nói những điều như thế. Thế nhưng em vẫn không thể rời xa anh được.

Khi thấy anh đủ đầy hạnh phúc em sẽ ra đi...
Em không hiểu tại sao mình lại yêu anh nhiều như thế! Em đã tự dặn mình, đã tát vào mặt mình để mong mình tỉnh táo hơn. Nhưng không, em cứ u mê, cứ lao vào yêu anh như một con thiêu thân! Biết rằng mình đang làm những điều sai trái, những điều chẳng đúng với suy nghĩ của mình nhưng em không sao xóa bỏ được anh trong tâm trí của em. Em không muốn mang tiếng là đứa con gái cướp chồng của người khác nhưng em đã quá yêu anh... Tâm trí em giằng xé bởi những suy nghĩ mâu thuẫn nhau, nửa thì muốn đẩy anh về bên chị ấy, nửa lại muốn anh mãi ở bên em. Em biết phải làm sao đây anh? Nhiều lúc em giận chị ấy lắm. Tại sao chị ấy không níu giữ chân anh về với gia đình? Tại sao chị ấy có anh bên cạnh mà không trân trọng anh? Mỗi lần đẩy anh về bên chị ấy, tim em nhói đau, cổ họng nghẹn đắng... nhưng em vẫn luôn cười.
Anh nhớ không? Khi em nói "mình phải chấm dứt thôi", Anh đã nói với em "Anh phải ở bên em để sau này còn làm chủ hôn cho em nữa cơ mà", câu nói của anh như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim em. Tại sao anh lại làm như thế với em? Anh đến mang theo trái tim của em, rồi nhẹ nhàng vứt bỏ nó như thế sao? Anh vẫn ấm áp, vẫn nhẹ nhàng và ngọt ngào như ngày đầu anh đến... nhưng trái tim em giờ đây đã chẳng còn nguyên vẹn... Em không muốn bước tiếp nữa... nhưng em không đủ can đảm để dừng lại!
Em sợ, sợ chẳng còn ai có thể làm trái tim em lành lặn trở lại!
Em hi vọng chị ấy có thể giữ anh ở bên mình, còn em, khi thấy anh đủ đầy hạnh phúc em sẽ ra đi...



Ý kiến (0 ý kiến)